tình yêu dũng cảm của quyên tử

Bị ánh mắt của hỏa long nhìn ngắm, tâm thần Vương Lâm chấn động, nhưng không có cúi đầu, mà chậm rãi lui về phía sau, chỉ có điều, sau một lát hỏa long thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào Hư Không Tử, Cổ Yêu, Cổ Ma, cái đầu lớn trầm xuống, xông thẳng tới ba người mà thôn phệ. Danh Sách Chương. Chương 01: Xuyên qua. Chương 02: Truyện anh hùng cứu mỹ nhân. Chương 03: Lần đầu ăn cơm. Chương 04: Cánh tay đầy sức lực. Chương 05: Chân của Dương gia gia. Chương 06: Hắn không yêu cầu gì từ nàng. Chương 07: Để ta xem chân cho gia gia ngươi. Chương 08: Dùng Đích tử nan vi (Thạch Đầu Dữ Thủy): 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên không. Word Đái trứ không gian thượng đại học ( Thất Dạ Vong Tình): làm ruộng văn, tùy thân không gian, thiên chi kiêu tử, sinh tử văn. Công khai mối quan hệ tình cảm với Lâm Bảo Châu, câu chuyện tình yêu của Lệ Quyên vẫn luôn là đề tài được mọi người quan tâm rất nhiều. Chênh lệch tới 11 tuổi, do đó mối tình chị - em này đã từng nhận được khá nhiều ý kiến trái chiều. Lục Uyển Quân đem Lưu Mỹ Vân trong nhà tình huống cùng Lục Trường Chinh vừa nói, càng nói càng cảm thấy hai người thích hợp, "Cô nương kia hiện giờ tình cảnh cũng khó khăn, muốn đổi người khác, cưới về đi còn có thể có thể là cái phiền toái, nhưng chúng ta bất đồng, ngươi cưới nàng, lão gia tử càng tốt đối Tôn gia bên kia giao phó." Frau Mit Hund Sucht Mann Mit Herz Stream. Quyên Tử xấu tính nhìn Tả Hồng đột nhiên giống bị sấm sét giáng xuống đầu, trong nháy mắt hóa đá, nhìn chằm chằm bụng Quyên Tử không nháy mắt, giống như muốn xuyên qua cái bụng trực tiếp nhìn vào bên trong..Sau hơn nửa ngày anh mới hồi phục lại tinh thần“Cái đó…….. Ừm! Danh sách tiền viện phí, phí giải phẫu……..cái đó…….”Lời nói của Tả Hồng lắp ba lắp bắp không hề mạch lạc, cố gắng mấy lần nhưng cũng không nói rõ, trong đầu nghĩ lại lời nói vừa rồi của Quyên Tử, lập tức trừng mắt“Em dám, em dám để cho người khác làm cha đứa bé, anh…anh…”“Anh làm sao nào?”Quyên Tử nhìn anh chằm chằm hỏi ngược lại, Tả Hồng cúi đầu hung hăng hôn cô, nụ hôn này kịch liệt triền miên, mang theo ý muốn vui mừng của người được làm cha, đến tận khi hai người không thở nổi, Tả Hồng mới vui vẻ thả cô ra, nhỏ giọng nói“Trừ phi anh chết, nếu không, vĩnh viễn không thể nào có chuyện như vậy xảy ra, bây giờ có phải em nên giải thích cho anh một chút chuyện xảy ra trên báo chí, anh không nghĩ đó là ảnh có thể photóhop”giọng nói của Tả Hồng giống như vừa uống phải mười bình dấm, oán khí ngất trời. Quyên Tử chợt nhớ tới cái gì, đưa tay hung hăng nhéo một cái trên eo anh, Tả Hồng ai ui hét lên thảm thiết.“Em còn chưa có hỏi anh đấy? Là anh tự mình tố cáo bản thân trước, qua báo chí anh có bao nhiêu phụ nữ hả?”Quyên Tử hừ một tiếng, đẩy anh đi ra ngoài, Tả Hồng vội vàng đi theo, Quyên Tử từ dưới bàn uống trà lấy ra một xấp tờ báo, vứt trên mặt bàn, cầm lên một tờ phía trên, , phát ra mấy tiếng chậc chậc“Nhìn ở góc độ này, thật là chụp đẹp quá rồi, hừ! Ghê tởm chết mất”Càng nghĩ càng giận, Quyên Tử lúc này mới phát hiện, tại sao mình lại dễ dàng làm lành với anh như vậy, người này đúng là cái đồ ngựa đực, hoa hoa công tử, căn bản không phải người tốt lành gì, Quyên Tử mở cửa“Biến, bây giờ lập tức cút”Tả Hồng dĩ nhiên không thể nào biến rồi, vất vả lắm mới hòa hảo lại được, anh cười ha ha hai tiếng đóng của lại“Em nhỏ giọng một chút, nơi này cách âm không tốt, nếu để cho hàng xóm nghe được ảnh hưởng không hay”Quyên Tử liếc anh một cái“Anh đêm qua lúc đập cửa thế nào không nghĩ đến chuyện ảnh hưởng không tốt đi”Tả Hồng ôm eo cô, vất vả giơ cánh tay bị thương lên“Anh thể, những cô gái này, anh chỉ tìm đến để chọc giận em, một người cũng không đụng đến, nhiều lắm chỉ là hôn một cái, hơn nữa cũng không có vươn đầu lưỡi Ặc ặc, anh ghê quá, nếu như anh mà nói sai một câu, chết cũng không được tử tế”Quyên Tử mặc kệ anh“Không vươn đầu lưỡi cũng là hôn, để em tìm Triệu Hành lại cũng hôn một cái, như vậy chúng ta mới tính là huề nhau”“Em dám”Sắc mặt Tả Hồng biến đổi, nhưng thấy sắc mặt Quyên Tử, lại vội vàng im lặng, nhìn qua có vài phần tức cười, Quyên Tử nhìn anh, đạp một cái“Cút vào đánh răng, trong vòng một tiếng, nếu không về sau không cho hôn em”Tả hồng giơ giơ tay”“Được, được, anh đi đánh ngay đây còn không được sao?”Tả Hồng thật sự nghiêm túc đi đánh 6Anh đi đánh răng trong nhà tắm đúng một tiếng đồng hồ, lúc đi ra, cảm giác cả miệng và đầu lưỡi quả thật chết lặng không còn chút cảm giác nào rồi, nhìn vào gương, đôi môi cũng sưng lên, nhưng khóe miệng lại toét ra, cười y như một kẻ ngu vẫn muốn làm cha, con trai anh vẫn còn, điều này nói rõ trong lòng Quyên Tử nhà anh vẫn còn có anh, hơn nữa, anh có thể thất sự cảm thấy trong lòng cô ấy có anh, không phải một chút mà là rất Hồng cảm thấy, chớp mắt một cái ngày hôm qua mình vẫn còn giãy giụa trong địa ngục, nhưng hôm nay đã lên thiên Tả Hồng đi ra, Quyên Tử đã nằm trên giường ngủ, ngoài cửa sổ sáng lên, ánh nắng ban mai xuyên thấu qua thủy tinh chiếu vào trong nhà, từng đợt từng đợt rơi xuống người Quyên Tử, Tả Hồng nhẹ nhàng trên ở bên người cô, tham lam ngắm nhìn cô thật chắn cô ấy ngủ không được ngon, dưới mắt nhuộm một vòng thâm nhàn nhạt, gương mặt cũng có chút gầy gò, sắc mặt không tốt lắm, lại lộ ra sự mềm yếu trước nay chưa hề có, khiến cho người ta cảm thấy đau lòng thương đến bản thân mình không phân tốt xấu tát cô một cái, lại còn lời nói khó nghe ở trong hội quán, Tả Hồng hối hận không rút được cả hai bàn tay mình ra. Anh không phải là không biết tính tình của cô nhóc này, nhưng tại sao lúc đó lại quên ra thì bây giờ anh nghĩ, so với đứa bé thì anh thực sự chỉ muốn cô, đứa bé chẳng qua là vì anh muốn giữ chặt cô hơn, chỉ cần trong lòng cô có anh, còn muốn anh, thì anh còn cầu xin cái gì? Nếu không buông ra được, thì mạnh mẽ nắm lấy, đây mới thực sự là cách nhàng chậm rãi vén sợi tóc trên mặt cô, cúi đầu, một nụ hôn rơi trên khuôn mặt cô“Anh yêu em, Quyên nhi”Lúc Quyên Tử tỉnh thì trời đã tối rồi, rèm cửa sổ được kéo vào, trong nhà chỉ có ánh sáng đèn trên tường, Quyên Tử sờ tay ôm cái gối bên cạnh vào trong ngực, trên gối đầu vẫn còn mùi của Tả Hồng, bên cạnh có mùi của anh khiến cho cô ngủ rất của phòng ra đã ngửi thấy mùi cá nấu cải chua nồng đậm, khóe miệng vểnh lên, đi tới, tựa vào cửa phòng bếp, nhìn người đàn ông đang bận rộn trong phòng bếp nhỏ tác nấu cơm của Tả Hồng rất tao nhã, chi dù một bên cánh tay bị thương nhưng vẫn thành thạo như cũ, giống như là một tác phẩm nghệ thuật, trên thực tế anh nấu ăn thực sự ngon đến bất ngờ, có lẽ tương lại họ già rồi, có thể suy tính đến chuyện mở một nhà ăn nhỏ đến chỗ này, Quyên Tử không khỏi bật Hồng xoay người lại, hướng về phía cô oán trách liên tục“Phòng bêp quá nhỏ, gia vị cũng không đầy đủ hết, phòng tắm quá nhỏ, anh đi vào còn chiếm hơn một nửa, ghế salon phòng khách cũng không đủ mềm mại….”Sau khi liên tục oán trách, thấy Quyên Tử vẫn còn nhìn anh cười, Tả Hồng tiến lên ôm cô“Chúng ta nên về nhà đi!”Quyên Tử đẩy anh ra”“Không được, bên này công việc vừa mới triển khai, sao em lại có thể không chịu trách nhiệm như vậy được, hơn nữa, em cảm thấy nơi này thích hợp với em hơn, em hiểu chưa?”Tả Hồng âm thầm thở dài, tâm lý của cô gái này, sự nghiệp vĩnh viễn xếp hàng đầu tiên, nhưng vẫn có điểm mừng là, vị trí của anh đột nhiên tăng mạnh thêm một chút, ít nhất không phải là ở hàng cuối“Vậy anh đến đâu ở đây?”Quyên Tử chau mày“Ở bên này anh có nhà sao? Không phải là tham ô đi! Em không biết là nhân viên công vụ lương cao như vậy, đúng rồi, mấy ngày trước em nhớ được có người nào đó vừa ra tay là mua ngay một chiếc túi số lượng hạn chế cho ai đó, thật sự là quá hào phóng a! Em có nên suy nghĩ giữ khoảng cách với anh một chút không, dù sao ngày nào đó nếu anh có bị tố cáo tham ô, cũng đỡ dính líu đến em”Tả Hồm bấm nhẹ mặt cô không có cách nào nói“Anh cũng không tính nợ cũ với em, em xem miệng của anh đi, bây giờ vẫn còn sưng, hôn một cái, an ủi người đàn ông của em”Quyên Tử đẩy mặt anh raTrong lòng Tả Hồng không biết có cảm giác gì đây nữa? Đã bao nhiêu năm, cho tới tận hôm nay, cô nhóc này mới chú ý tới những chuyện này, có thể thấy được cô nhóc này từ trước đến nay không để ý đến anh như thế nào, nhưng mà ở một góc độ nào đó, cô cũng thay đổi rồi, cô nhóc này dù sao cũng đã bị anh cất trong trái tim nóng này Hồng xoay người lại tắt lửa, đem nồi canh lên khay trà, Quyên Tử không kịp chờ lấy vội đôi đũa, ngồi trên mặt đất, ăn ngấu nghiến như con mèo thèm ăn, ăn một lái rồi mới để ý hương vị, vừa đủ chua, thịt cá trơn bóng mềm mại ngon miệng, cô ăn hơn một nửa thịt cá, lại uống thêm hai chén canh mới hạ đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Tả Hồng, có chút lo lắng hỏi“Anh nói xem em sẽ không biến thành mụ béo chứ”Tả Hồng bật cười“Dù em mập đến thế nào anh cũng đều muốn em”“Cắt”Quyên tử giơ chân lên đạp anh một cú“Đừng tưởng chuyện gì cũng tưởng mình nắm chắc, nói anh mập anh còn vội vàng hơn, nói mau, anh lấy ở đâu nhiều tiền như vậy, Diệp Trì còn có mở công ty, anh coi là cái gì?”Trái hồng thở dài“em nghĩ mấy người bọn anh đều là giả hết sao, ban đầu lúc Diệp Trì thành lập công ty, anh cũng có cổ phần, không chỉ cậu ấy, cả công ty của Cẩm Thành bọn anh cũng đều có cổ phần”Quyên Tử thâm thúy hỏi“Không phải không cho nhân viên công vụ buôn bán sao?”Khó có được lúc cô nhóc này ngốc như vậy, Tả Hồng giơ tay lên chọc chọc mặt của cô“Cô ngốc, chỉ bằng từng này lương của anh, sớm đi uống gió tây bắc đi, thế nào nuôi nổi em nha”“Anh cút đi, người nào cần anh nuôi”“Được, được, là anh coi trọng Quyên Tử nhà anh, khóc lóc đòi nuôi em bằng được, được chưa bà cô”Thu dọn xong, hai người nhàm chán nằm trên ghế sofa xem ti vi, Quyên Tử giơ quả táo to lên gặm, Tả Hồng phát hiện, cô nhóc này ăn cơm thật không hề ít, từ lúc mới đầu đến bây giờ cũng không để miệng nghỉ ngơi, hơn nữa hiện tượng nông nghén trước kia cũng biến mất, bàn tay Tả Hồng đặt trên bụng cô sờ sờ nói“Thế nào một chút động tĩnh cũng không có?”“Anh ngu ngốc”Quyên Tử liếc anh một cái“Nó mới vừa lớn lên, bác sĩ nói phải đợi đến năm tháng mới có động tĩnh”Tả Hồng đắn đo hồi lâu, thử mở miệng“Em định làm thế nào?”Quyên Tử buông quả táo trong tay, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt lóe lên“Cái đó, nói thật, lúc mới bắt đầu em thật sự không muốn đứa bé này, nhưng lúc nằm ở trên bàn mổ, đột nhiên không bỏ được, nó là đứa bé của em, không nên bởi vì nguyên nhân của chính mà tước đoạn quyền được ra đời của nó, nhưng mà, em còn chưa có chuẩn bị cẩn thận”Tả Hồng thở dài thật sâu, ôm cô cúi đầu hôn lên trán“Được, em nghĩ như thế nào cũng được, chỉ cần không đuổi anh đi”Lời từ trong miệng người đàn ông cao lớn như Tả Hồng vừa nói ra, Quyên Tử cảm thấy trong đầu cũng ê ẩm, ngẩng đầu lên hôn một cái vào khóe môi anh“Thật xin lỗi, lần trước tâm trạng em lộn xộn, nói không suy nghĩ”Tả Hồng đột nhiên ôm mặt cô nhìn thật lâu“Em là Quyên Tử của anh ư, thế nào lại trở nên thấu tình đạt lý như vậy rồi?”Quyên Tử cười hì hì một tiếng, hung hăng nhéo anh………..Hai người náo loạn một lát, Tả Hồng mới nghiêm mặt nói“Anh đến bây giờ cũng không hiểu, sao cuối cùng em lại trở thành Mạc Vân Đan rồi, nghe nói là làm xét nghiệm DNA cũng không hề sai biệt, những chuyện khi em còn bé em một chút cũng không có ấn tượng gì sao, dù sao khi đó em cũng hơn ba tuổi, theo lý thuyết cũng nên có chút trí nhớ mới phải”Quyên Tử suy nghĩ một chút nói"Chuyện trước kia thật sự em cũng không có chút ấn tượng nào, nhưng gần đây không biết làm sao lại có những hình ảnh mơ hồ thoáng qua, nhất là đối với khuôn mặt cha mẹ em, em cũng không cảm thấy xa lạ”Tả Hồng đột nhiên ôm cô nở nụ cười“Chắc em còn không nhớ! Khi con bé anh đã gặp em mấy lần rồi, có một lần, ở tại nhà em, chính là căn nhà ở ngoại ô kia, cha mẹ anh mang anh đến đó chơi, người lớn đều đi nói chuyện, liền đưa cô nhóc nhà em và Vân Kha giao cho anh, Vân Kha từ nhỏ đã là một cô bé khéo léo, chỉ có em từ nhỏ đã là một yêu tinh”Tả Hồng điểm một cái lên trán cô“Rõ ràng xinh đẹp như vậy, mặc một chiếc quần bông mới tinh, lại đeo nơ con bướm, nhưng lại nhất định đòi trèo lên cây bắt ve sầu, tự mình không đi, lại muốn anh trèo lên, nói anh nếu không trèo lên thì không phải đàn ông con trai, cái cô nhóc nhà em, trong bụng đều là ý nghĩ xấu xa.”Quyên Tử tò mò hỏi anh“Cuối cùng thì sao, anh có trèo lên không?”Tả Hồng gật đầu cười“Anh trèo lên rồi, lại không cẩn thận chọc phải tổ ong vò vẽ trên thân cây, khiến ba đứa chúng ta bị đốt thành mặt bánh bao, em và Vân Kha khóc đến khàn cả giọng, anh thì bị cha hung hăng đánh cho một trận, em nói anh có phải là oan quá không….” Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử Tác giá Đọc truyện Truyện tương tự Xem Trì Ái Xem Xem Xuyên Thành Quả Tim Nhỏ Của Bạo Quân Nãi Trà Gia Quả Xem Xem Sóng Nước Venice Xá Mạn Xem Xem Bạn Cùng Bàn Làm Tôi Vô Tâm Học Tập Tô Cảnh Nhàn Xem Xem Đêm Đầu Tiên Marc Levy Xem Có thể bạn sẽ thích Xem Cảnh Hồn Từ Tiểu Miêu Xem Mắt Mèo Sái Tuấn Xem Xuyên Qua Làm Nữ Phụ Kiêu Ngạo Vivian Xem Liệp Bộ Chỉ Tiêm Táng Sa Xem Giết Người Đưa Thư Tami Hoag Xem Bà Chủ Cửa Hàng Thú Cưng Giang Nam Hồng Đậu “Em thích anh”Dưới cái nắng tháng mười, một thiếu nữ trong bộ váy đỏ, sau gáy vung vẩy một bím tóc đuôi ngựa cột cao, tóc mái chỉnh tề che kín cái trán, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời, trong suốt khiến người ta không dám nhìn nơi đó như một ngọn lửa rực cháy, đẹp rạng rỡ. Trên gương mặt trẻ trung tràn đầy sắc thái mơ mộng, đẹp Hành ngẩng đầu lên kinh ngạc, sau đó bật cười. Cô bé này xem như là học sinh của anh, chính xác mà nói thì không phải xem như, anh đến thực tập tại trường chuyên cấp 3, vì nơi đó dượng anh làm hiệu trưởng, trước khi ra nước ngoài, cũng không biết phải đi đâu, đành đến đây chờ đợi, dù sao ở đây có thư viện phong phú, mặc dù là trường cấp 3 nhưng tương đối nổi gái lớn mật đang thổ lộ trước mặt này là học sinh lớp mười, tên là Trần Quyên, là một cô bé xinh đẹp, thường cùng với một cô nhóc khác là Thời Tiêu, luôn dính với nhau, một bước không Hành nhớ tên hai cô bé này là bởi vì hoạt động đoàn với nhau, trong thời gian tựu trường có khá nhiều hoạt đồng mà anh lại thực tập ở đoàn ủy, hơn nữa hai cô nhóc này đứng bên cạnh nhau thật khó mà không làm người ta chú ý, hoàn toàn ngược lại với ngoại Tiêu xinh đẹp, Trần Quyên thì rạng rỡ, giống như tên của cô, nhớ Viên Hồng đã từng nói trong “Mãn tỉnh du ký”“Dãy núi được tắm qua tuyết, đẹp như chùi”Sáng rực đẹp đẽ, trầm tĩnh như nước, bùng phát như lửa. Lúc ấy Triệu Hành còn cười nói“Cha mẹ em đặt tên hay thật, như thơ như hoa.”Lúc đó cô nhóc này còn đứng dậy nói“Tên em chẳng liên quan gì đến mấy thứ này, bởi vì hai chị họ của em một người tên là Trần Quyên, một người là Trần Nhiên, ba em bảo, con gái yêu của ông nhất định phải mạnh hơn mấy cô chị nên gọi là Trần Quyên phòng học cười nghiêng ngả. Đây là lần đầu tiên Triệu Hành gặp cô, sau đó anh còn phát hiện, cô nhóc nữ sinh này, luôn dùng ánh mắt ngượng ngùng mà hừng hực lén lút nhìn mình, Triệu Hành cảm thấy thú vị, chỉ mắt anh, cô đúng là một nữ sinh chưa lớn, lại trắng trợn thổ lộ trước mặt mọi người như vậy, Triệu Hành cũng cảm thấy có phần lúng túng, suy nghĩ một chút, thả sách xuống, đứng lên“Sao lại thích tôi, em thích tôi ở điểm gì, nếu em nói được lý do, tôi sẽ suy nghĩ.”Cô nhóc sửng sốt, đứng đần nửa ngày, suy nghĩ nát óc mà không nghĩ ra được lý do, chẳng lẽ nói bởi vì khuôn mặt phong độ trí thức của anh, vì sự u buồn lơ đãng qua những cái dơ chân nhấc tay của anh, hay vì vẻ đẹp trai, bản lĩnh vượt trội, những thứ này sao gọi là lý do được, chẳng phải con gái như thế quá hủ bại lần cuối cùng là ở bên ngoài căn hộ anh thuê, lúc đó anh chuẩn bị ra nước ngoài, mọi thứ rối tung, việc gì cũng muốn làm, ngày đêm bận rộn, trường học cũng không đến nữa,không biết cô nhóc này sao lại thần thông quảng đại như vậy, tìm được đến hết năm, trời còn hơi lạnh, Triệu Hành mở cửa ra nhìn thấy ngay cô nhóc mặc một chiếc áo khoác dài màu đỏ nhung to sù sụ, quàng một chiếc khăn lông lá, quấn quanh khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, đôi mắt to tròn, không nói hết được sự xinh đẹp đáng Hành mở cửa cho cô vào, cô nhóc vừa đi vào đã nhanh chóng cởi chiếc áo khoác nhung ra, bên trong chỉ mặc một chiếc váy ngắn, cổ áo thì rộng, vai hở ra hơn nửa, lộ ra đường cong mỹ miều và dây áo lót bằng cũng thả ra, hơi quăn tự nhiên, rủ xuống, phong tình quyến rũ hơn mấy phần. Triệu Hành nhìn đi chỗ khác, ho nhẹ vài cái, vào bếp rót cho cô một cốc nước nóng.“Hôm nay không phải ngày nghỉ, em trốn học rồi.”Cô nhóc nghiêng nghiêng đầu cười“Anh không phải thầy giáo nữa, cần gì quan tâm mấy thứ này”Nói xong, đôi mắt to đảo một vòng quanh nhà, một phòng khách bố trí gọn gàng sạch sẽ, có thể thấy người đàn ông này sống rất nề nếp. Đặt cái cốc trong tay xuống, đứng lên“Triệu Hành, em đến nói cho anh biết lý do em thích anh, anh đã nói, chỉ cần em nói ra, anh sẽ suy nghĩ.”Triệu Hành giật cả mình.“Em thích anh, không có lý do gì, thích là thích, đây chính là lý do, còn nữa, Triệu Hành, anh không được xem em như một con nhóc, em là một phụ nữ.”Triệu Hành ngân ngẩn cả người, quần áo của cô nhóc đã tuột xuống, những tia sáng mỏng manh xuyên qua rèm cửa số chiếu lên người cô nhuộm lên một màu tươi sáng, xinh đẹp tựa một pho tượng ngọc nhóc quyết đánh đến cùng, đã chuẩn bị trước, không đợi Triệu Hành từ chối, đã xông lên ôm lấy anh thật chặt“Em thích anh, thật đó”Giọng nói hơi run rẩy, có lẽ cũng hơi sợ, lại dũng cảm như thế, dũng cảm đến mức Triệu Hành không muốn từ chối. Triệu Hành nhẹ nhàng xoay người ôm lấy cô, dùng vòm ngực của mình sưởi ấm cô, thân thể lạnh run run, ở trong lòng anh như bông hoa đầu nhóc ngẩng đầu, ôm cổ anh, đưa môi lên, ngốc nghếch gặm cắn lung tung, như một con thú nhỏ đói bụng, kiểu tấn công không có Phương pháp như thế, lại hoàn toàn khơi dậy phản ứng nguyên thủy của Triệu Hành có bao nhiêu, mới hai mươi tư tuổi, làm sao chịu nổi sự hấp dẫn sinh động như thế, vả lại cô nhóc này chưa bao giờ hiền lành cả, trầm luân trong bể dục, lấy tình yêu làm cớ, thuận nước đẩy thuyền…Cho đến khi dục vọng rút đi, trở lại với lý trí, ôm cô nhóc còn vương nước mắt ở trong lòng, Triệu Hành bắt đầu suy nghĩ, có phải nên bỏ kế hoạch ra nước ngoài, ở lại đây, chờ cô lớn lên, chờ cô vào đại học, rồi bọn họ kết hôn Hành là một người đàn ông, hơn nữa anh không thể phủ nhận, trong lòng cũng yêu mến cô nhóc này. Nhưng những việc cần thiết cũng phải làm, dù sao cô bé mới mười bảy tuổi, tình huống của họ hôm nay liên quan đến cả sinh Hành đứng lên rửa mặt, mặc quần áo, đắp lại chăn cho cô nhóc vẫn đang vùi đầu ngủ, hôn một cái nhẹ nhàng lên trán.“Nhóc ạ, em đúng là một cô nhóc hết sức phiền toái.” Mặc áo khoác ra ngoài, rẽ trái ra khỏi khu chung cư, cách không xa có một nhà thuốc, tiện thể mua chút thực phẩm về, không biết cô nhóc có thích ăn lẩu hoạch của Triệu Hành đâu ra đấy, nhưng lúc anh quay về, người đã đi, nhà thì trống. Để lại cho anh trừ khí lạnh còn có cái chăn xộc xệch và tờ giấy nhắn trên cửa kính, chữ cô bé rất đẹp, rồng bay phượng múa không giống nét chữ của những cô gái đẹp bình thường“Thật ra em đã không thích anh nữa rồi, cho nên, hẹn gặp lại.”Triệu Hành đột nhiên cảm thấy mình hết sức buồn cười, lại còn nghĩ bỏ kế hoạch ra nước ngoài, cô nữ sinh này có lẽ dùng anh để thử sức quyến rũ của mình, con gái bây giờ, không phải có rất nhiều kiểu như vậy Hành cũng không đi tìm cô nữa, tiếp tục ra nước ngoài học, đi làm, tất cả phảng phất như nước chảy không lưu lại dấu vết. Giờ phút này gặp lại cô, Triệu Hành mới phát hiện, có lẽ cho tớ giờ mình chưa từng quên, mấy năm lặng lẽ trôi qua, cô nhóc giờ đã trưởng đẹp rạng rỡ không tì vết đó được năm tháng gọt rũa càng thêm mê người, giơ tay nhấc chân cũng tạo nên một sự quyến rũ khó cưỡng, nhưng ánh mắt đang nhìn mình, lộ rõ sự khinh thường, thậm chí thù hận, mặc dù ít thôi, nhưng Triệu Hành cũng dễ dàng bắt được.“Chủ tịch triệu lần này đích thân nhậm chức tổng giám đốc tập đoàn Worle khu vực châu Á, xin hỏi, ngài có ý định ở lại lâu dài hay không?”Ngón tay Triệu Hành nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, cười nhạt nhìn cô“Tôi vốn muốn nói, xem ra Trần tiểu thư dễ quên nhỉ.”Quyên Tử trong lòng đầy lửa giận, phút chốc cháy phừng lên, thật là nằm mơ cũng không nghĩ đến, đời này còn có thể gặp lại tên đàn ông nhỏ nhen này, năm đó cô ngu ngốc, trẻ người non dạ, nhưng bây giờ hắn còn nói những lời này, là ý gì, hay là muốn cô ngu ngốc dâng lên, cho hắn trà đạp mắt Quyên Tử ánh lên nét cười“Triệu tổng, phu nhân không cùng ngài trở về sao?”Triệu Hành sững sờ, nhìn cô chằm chằm“Tôi chưa kết hôn, đến giờ, vẫn còn độc thân.”Quyên Tử sững sờ, biết mình đã đi xa chủ để phỏng vấn, vội vàng điều chỉnh sắc mặt“Hiện nay các tập đoàn nước ngoài có xu hướng thâm nhập thì trường bán lẻ trong nước, là người phụ trách lĩnh vực bán lẻ lớn nhất của Tập đoàn Worle, tổng giám đốc khu vực Châu Á, quan điểm của ngài thế nào?”Ánh mắt của Triệu Hành ngừng trên mặt cô một lúc mới mở miệng“Thực lực của tập đoàn Worle chúng tôi…”Phỏng vấn kết thúc, Quyên Tử đứng dậy lễ phép đưa tay“Cảm ơn Triệu tổng trong lúc bận rộn vẫn tiếp nhận phỏng vấn của chúng tôi.”Triệu Hành đưa tay cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói một câu“Buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé”Quyên Tử rút tay về cười cười“Xin lỗi, tôi có hẹn rồi, lần sau có cơ hội, tôi sẽ nhận Triệu Tổng”Triệu Hành hơi mất mát, nhìn cô quay đi, đột nhiên nói một câu ngu ngốc“Thế nào, đã nhiều năm rồi, vẫn còn làm không biết mệt việc thử nghiệm sức quyến rũ của bản thân à?”Thân thể Quyên Tử cứng đờ, quay đầu lại, hất tóc rất phong tình“Mị lực của tôi, chưa bao giờ cần thử nghiệm, Triệu tổng, hẹn gặp lại.” Quyên Tử ra khỏi tòa nhà cao chọc trời, vừa mới xuống đến bậc thang, rắc một cái, gót giày gãy, khẽ nguyền rủa một tiếng, kẹp cả laptop lẫn tài liệu vào nách nhảy lò cò vài bước về phía trước, ngồi lên bệ đài phun cô đến đây, đài phun đã dừng, vừa ngồi xuống một cái, nước đột nhiên phun lên, hại cô ướt Tử vội vàng cấp cứu tài liệu laptop, những thứ này còn quan trọng hơn cô nhiều, chuyển đến chỗ sạch sẽ, nhìn lại toàn thân nhếch nhác, tức giận gào lên“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…”Ai đi ngang qua cũng không kìm được liếc cô một cái, còn len lén cầm điện thoại chụp ảnh, đoán chừng sáng mai trên web sẽ lan truyền tin một cô gái nổi điên trước tòa cao Tử vuốt vuốt nước trên mặt, lấy điện thoại di động ra, bấm lên cái mặt Tả Hồng, điện thoại đổ chuông mấy lần không ai nhận, Quyên Tử mắng thêm một câu“Lúc cần thì không nghe, thèm vào, bà đang run rẩy ở ngoài đây, đồ t*ng trùng lên não khốn kiếp, không nhận đúng không, được, về sau đừng có nghĩ lên giường với bà nữa.”Tắt điện thoại, trực tiếp tắt nguồn, nhìn đôi giày cao gót trên đất, cầm chiếc còn nguyên vẹn, gõ lên ngọn núi giả vài cái, cạch, cạch, … ra sức gõ mấy cái, nhưng nó lại bền chắc muốn chết, thật điên tiết, gõ liên Tử hận, dứt khoát cầm hai chiếc giày, giơ tay, ném tùm một cái vào trong đài phun nước, cởi tất, đi chân không, cầm đồ lên đi thẳng về phía trạm xe đường đi, không ít người nhìn, đến 800% người đi đường liếc lại. Phải nói là con người lúc gặp xui xẻo thì uống hớp nước lạnh cũng tê răng. Đi chưa được mấy bước, chân đạp phải miếng kẹo cao Tử ghê tởm cái này, ngó ngó một hồi, ngồi lên hàng rào, tìm kiếm khăn ướt trong túi xách, lật đi lật lại, một tờ cũng không còn. Thuận tay vặt một cái lá bên cạnh, cân nhắc nửa ngày cảm thấy không sạch sẽ, trong miệng lẩm bẩm mắng ông trời, mắng thượng đế, mắng quả hồng, mắng tên Triệu Hành đột nhiên xuất hiện…Tiếng còi ô tô chói tai vang lên, Quyên Tử ngẩng đầu, ở lối đi bộ cách cô ba mét, một chiếc Maserati đời mới đang dừng, màu xanh da trời, phát sáng rực rỡ dưới ánh nắng, bên trong cửa sổ, khuôn mặt cầm thú của Triệu Hành đang cười với Tử không hề nghĩ ngợi, bốc một nắm đất giơ tay ném thẳng, bộp một tiếng, trúng đúng mui xe. Cô hài lòng đứng dậy phủi tay“Xem ra đầu bà đây vẫn còn tỉnh táo, chưa đến mức hỏng hết”

tình yêu dũng cảm của quyên tử